Có những ngày, K.T.P. (16 tuổi) chỉ muốn sống trong thế giới của những nhân vật ảo. Ở đó, em tìm thấy cảm giác được lắng nghe, được sẻ chia mà em nghĩ mình không có trong cuộc sống thực. Nhưng cũng chính những tháng ngày chìm đắm trong game đã đẩy em xa dần gia đình, khiến những cơn kích động và hành vi mất kiểm soát ngày càng nghiêm trọng. Chỉ đến khi bước chân vào bệnh viện, P. mới bắt đầu hành trình tìm lại chính mình.
Những tháng ngày lạc lối trong thế giới ảo
Ngồi trong phòng điều trị tại Bệnh viện Tâm thần Trung ương 2, P. trầm ngâm khi nhắc lại quãng thời gian trước đây. Em bảo, có lúc mình không còn phân biệt được đâu là niềm vui thật, đâu là cảm giác được tạo nên từ những trận game kéo dài hết ngày này sang ngày khác.

BS Nguyễn Thị Dung trò chuyện, tư vấn để hiểu được nguyện vọng của P.
Theo người nhà của P., từ khi học lớp 7, em được cha mẹ trang bị điện thoại để tiện liên lạc. Chiếc điện thoại nhỏ ban đầu chỉ phục vụ việc học tập và kết nối với gia đình, nhưng rồi dần trở thành vật bất ly thân.
Những biến cố trong cuộc sống tuổi mới lớn như bị bạn bè bắt nạt, nỗi đau mất đi người bạn thân cùng sự thiếu vắng sự quan tâm thường xuyên của cha mẹ vì bận mưu sinh khiến P. ngày càng thu mình. Em tìm đến game như một cách để quên đi những cảm xúc tiêu cực. “Trong game, em thấy mình được là chính mình. Em có thể trò chuyện với mọi người rất thoải mái. Còn ngoài đời, em luôn cảm thấy không ai hiểu mình” - P. chia sẻ.
Càng chìm sâu vào thế giới ảo, P. càng trở nên xa cách với người thân. Mỗi khi bị nhắc nhở hoặc hạn chế sử dụng điện thoại, em phản ứng gay gắt. Những cuộc cãi vã với cha mẹ xuất hiện ngày một nhiều. Đỉnh điểm cách đây ít tuần, P. lên cơn kích động, đập phá đồ đạc trong nhà, chống đối người thân khiến gia đình buộc phải nhờ lực lượng địa phương hỗ trợ đưa em đến bệnh viện điều trị.
Khi vòng tay gia đình kéo em trở lại
Những ngày đầu tại bệnh viện là khoảng thời gian không dễ dàng đối với P. Việc phải rời xa điện thoại khiến em bứt rứt, khó chịu. Thế nhưng, từng ngày trôi qua, nhờ sự chăm sóc của đội ngũ y, bác sĩ và các hoạt động trị liệu, cảm xúc của em dần ổn định hơn.
Ngoài điều trị bằng thuốc và liệu pháp tâm lý, P. còn được tham gia các lớp học đồ họa cơ bản, hình họa - lĩnh vực em yêu thích từ nhỏ. “Lúc đầu em nghĩ không có điện thoại chắc không chịu nổi. Nhưng rồi em nhận ra cuộc sống bên ngoài cũng có rất nhiều điều thú vị. Em thấy đầu óc nhẹ nhàng hơn, không còn lúc nào cũng nghĩ đến game nữa” - P. tâm sự.
Điều khiến các bác sĩ vui nhất không phải là việc em giảm lệ thuộc vào điện thoại, mà là sự thay đổi trong suy nghĩ. Cậu thiếu niên từng chống đối cha mẹ nay bắt đầu học cách đặt mình vào vị trí của người thân để thấu hiểu những vất vả, lo lắng mà gia đình đã trải qua.
Có lần trong buổi trò chuyện với bác sĩ, P. nghẹn ngào nói lời xin lỗi cha mẹ vì những tổn thương mình đã gây ra. Em mong sau khi trở về sẽ tập trung học tập, theo đuổi đam mê hội họa và trở thành chỗ dựa tinh thần cho em trai.
Theo BS.CKI Nguyễn Thị Dung, Phụ trách Khoa Tâm thần trẻ em và vị thành niên, Bệnh viện Tâm thần Trung ương 2, hiện nay có không ít thanh thiếu niên gặp các vấn đề sức khỏe tâm thần liên quan đến việc sử dụng game và thiết bị điện tử quá mức.
“Nếu trẻ dành quá nhiều thời gian cho game trong thời gian dài, không chỉ sức khỏe thể chất bị ảnh hưởng mà còn kéo theo những rối loạn về cảm xúc, hành vi và các mối quan hệ xã hội. Điều quan trọng là gia đình cần đồng hành, lắng nghe và phát hiện sớm những dấu hiệu bất thường để hỗ trợ trẻ kịp thời” - bác sĩ Dung khuyến cáo.
Ngày tái khám, P. mang theo những bức vẽ mới hoàn thành. Cậu thiếu niên từng nghĩ bệnh viện là nơi đáng sợ giờ lại xem nơi đây là điểm khởi đầu cho một hành trình mới. “Em muốn trở thành họa sĩ thiết kế nhân vật hoạt hình. Nhưng trước hết, em muốn trở thành một người con ngoan để ba mẹ không còn phải lo lắng vì em nữa” - P. nói với nụ cười nhẹ nhõm.
BS.CKI Nguyễn Thị Dung nhắn nhủ: Trong cuộc sống hiện đại, bận rộn ngày nay, điện thoại hay thiết bị điện tử là vật không thể thiếu. Nhưng việc sử dụng chúng như thế nào cho hiệu quả để không phụ thuộc vào nó là điều mà các bậc phụ huynh cần chỉ bảo cho các con. Phụ huynh hãy dành nhiều thời gian hơn để kết nối, lắng nghe, chia sẻ và thấu hiểu con trẻ nhiều hơn.
Minh Hoàn