Khi hàng triệu gia đình quây quần bên mâm cơm tất niên, mong một năm mới bình an, thì tại Bệnh viện ĐK Bình Phước, hàng trăm y bác sĩ vẫn âm thầm gác lại niềm vui riêng để bước vào những ca trực và cấp cứu căng thẳng, giành giật sự sống cho người bệnh. Với họ, niềm hạnh phúc trọn vẹn nhất chính là khoảnh khắc bệnh nhân hồi phục và được trở về sum họp cùng gia đình.
Áp lực trực Tết “căng như dây đàn”
Tại Khoa Cấp cứu, vừa hoàn tất một ca xử lý chấn thương, BS.CKI Nguyễn Thị Thắm cho biết áp lực công việc trong những ngày Tết tăng cao so với ngày thường. Trung bình mỗi ngày khoa tiếp nhận khoảng 60 -70 bệnh nhân cấp cứu, nhưng vào dịp Tết con số này tăng lên khoảng hơn 100 ca, trong đó nhiều trường hợp nặng như tai nạn giao thông do rượu bia, đột quỵ và ngộ độc thực phẩm.
“Có những thời điểm bệnh nhân vào dồn dập, vừa đặt nội khí quản cho ca này xong thì ca kia chuyển vào vì đa chấn thương. Kim đồng hồ nhích dần đến thời khắc giao thừa, anh em nhìn nhau chỉ kịp gật đầu thay lời chúc, rồi lại tiếp tục quay cuồng với máy móc, dịch truyền” - BS Thắm tâm sự.
Áp lực không chỉ từ chuyên môn mà còn đến từ sự căng thẳng của người nhà. Có những ca dù đã huy động tối đa nhân lực, thiết bị nhưng bệnh nhân vẫn không qua khỏi. Đứng giữa nỗi đau mất mát và những phản ứng gay gắt từ gia đình người bệnh, các y bác sĩ chỉ biết nén lòng: “Đã chọn nghề y thì phải chấp nhận thiệt thòi, lấy niềm vui của bệnh nhân làm động lực cho mình”.

BS.CKI Nguyễn Thị Thắm và điều dưỡng Vũ Thị Hảo đang cấp cứu cho một bệnh nhân.
Điều dưỡng Vũ Thị Hảo - người đã có gần 20 năm công tác tại Khoa Cấp cứu cho biết, trực Tết luôn là những ngày căng thẳng hơn cả. Thời điểm này, khoa tiếp nhận chủ yếu là những ca bệnh nặng và khó lường.
Chị Hảo kể lại kỷ niệm đáng nhớ về một ca đa chấn thương do tai nạn giao thông. Giữa lúc ê-kíp đang tập trung cao độ, người nhà vì quá lo lắng đã có những lời lẽ thiếu chuẩn mực. “Nhưng khi bệnh nhân qua cơn nguy kịch, họ lại nắm tay chúng tôi xin lỗi và cảm ơn ríu rít. Chỉ cần vậy thôi, mọi mệt mỏi đều tan biến hết”, chị cười.
Tại Khoa Hồi sức tích cực - chống độc, không khí có phần tĩnh lặng hơn nhưng áp lực lại nặng nề theo cách khác. Giữa không gian chỉ có tiếng máy thở, máy theo dõi sinh hiệu kêu liên hồi, BS. Nguyễn Thị Thu Hường cho biết nhân viên y tế luôn trong trạng thái “căng như dây đàn”.
Vào dịp Tết, các phòng khám hầu như đóng cửa, người dân ngại đi bệnh viện những ngày đầu năm, nên khi nhập viện bệnh thường đã diễn tiến nặng, có khi không còn dấu hiệu sự sống. Khoa Hồi sức tích hiện có 25 người, trong đó có 7 bác sĩ, 18 điều dưỡng và 3 hộ lý. Mỗi một tua trực nhân lực chỉ có 1 bác sĩ, 4 điều dưỡng phải gồng mình chăm sóc và điều trị toàn diện từ việc theo dõi sinh hiệu liên tục để đảm bảo chức năng sống của bệnh nhân, thực hiện làm thuốc, làm các thủ thuật cần thiết, đến cả việc ăn uống và vệ sinh của người bệnh. Do đặc thù khoa không cho phép người nhà vào chăm sóc nên khối lượng công việc và áp lực tăng cao, đặc biệt trong những ngày Lễ tết.
Đứng lặng người sau cánh cửa ngăn cách hành lang và Khoa Hồi sức tích cực chống độc, bà Thảo (ngụ tại phường Đồng Xoài) người nhà bệnh nhân bị suy hô hấp nặng do viêm phổi vẫn không thể quên giây phút bác sĩ Hường với những giọt mồ hôi lấm tấm trên gương mặt sau quá trình hồi sức cho bệnh nhân bước ra và báo gia đình rằng bệnh nhân tạm thời đã qua cơn nguy hiểm.
“Trong lúc mọi người đang sum vầy bên gia đình, thì các y, bác sĩ ở đây lại coi bệnh viện là nhà, coi người thân của tôi như chính ruột thịt. Nếu không có sự tận tâm, những đêm trắng theo dõi từng nhịp thở của bác sĩ Hường và ê-kíp, có lẽ gia đình tôi đã không còn trọn vẹn cái Tết này. Lời cảm ơn lúc ấy thật sự không thể nói hết bằng lời” - bà Thảo xúc động.
Với bác sĩ Hường, những cái nắm tay run rẩy và lời cảm ơn chân tình từ người nhà bệnh nhân chính là “liều thuốc” quý giá nhất, giúp chị và đồng nghiệp vững vàng hơn trên trận tuyến giành giật sự sống nơi lằn ranh sinh tử.
Hạnh phúc nằm ở nhịp thở người bệnh
BS Hường bộc bạch: “Chưa năm nào chúng tôi được ăn đủ ba ngày Tết. Có hôm 10 giờ đêm mới sực nhớ mình chưa ăn gì, đành lót dạ vội miếng bánh chưng hay bát mì gói ngay tại phòng trực rồi lại quay lại theo dõi bệnh nhân”. Với chị, khoảnh khắc hạnh phúc nhất không phải là mâm cao cỗ đầy, mà là lúc bệnh nhân cai được máy thở, các chỉ số sinh tồn dần ổn định trở lại.
Với điều dưỡng Hảo, hạnh phúc ngày Tết vốn dĩ rất giản đơn. Chị không mong mâm cao cỗ đầy hay những lời chúc tụng hoa mỹ, mà chỉ cầu mong một ca trực bình yên. “Chỉ cần không có sự cố nghiêm trọng, bệnh nhân qua được cơn nguy kịch là chúng tôi vui rồi. Niềm vui của mình nằm ở nhịp thở của người bệnh” - chị Hảo trải lòng.
Cùng chung tâm tư ấy, BS Thắm không giấu được chút chạnh lòng khi nhắc đến gia đình. Thế nhưng, nỗi buồn riêng ấy nhanh chóng nhường chỗ cho nỗi lo chung. Chị tâm sự: “Nhiều lúc thấy thiệt thòi vì không được đón giao thừa cùng người thân, nhất là những đêm bệnh nhân nhập viện đông và nặng. Tôi chỉ mong sao những cái Tết sau này, bệnh nhân ít đi, hoặc nếu có thì chỉ là bệnh nhẹ để họ sớm được về nhà sum họp. Đó mới là cái Tết trọn vẹn nhất cho cả bác sĩ lẫn bệnh nhân”.
Trực Tết là thử thách lớn về cả chuyên môn lẫn tinh thần. Nhưng ở nơi mà pháo hoa không chạm tới, vẫn có một niềm vui rất khác đang nảy nở. Mỗi ca bệnh được cứu sống, mỗi người bệnh vượt qua lằn ranh sinh tử chính là “món quà Tết” vô giá nhất đối với những người làm nghề y.
Thanh Quyết